ĐI KHẮP THẾ GIAN VIỆT NAM XINH ĐẸP QUÁ!

Huế Thương

11/05/2019

“Tôi vẫn nhớ có một lần hỏi bạn
Bạn thương ơi, trong bạn Huế là gì?
Bạn đưa mắt nhìn xa xăm một phía 
– Mưa trắng trời, buồn bã lắm mi ơi! 
Huế của mi có giống Huế của tau?
Tôi thú nhận mình thờ ơ quá!
Thương màu tím trong những áng văn thơ
Nhưng chưa từng một lần thật sự ngồi mơ bên dòng sông Hương êm đềm mải miết 
Rồi một ngày bạn nói lời ly biệt
Tôi đặt chân lên đất Huế lần đầu
Huế đón tôi bằng một trận mưa mau
Giọng trầm bổng chứa rất nhiều thương mến
Những câu chuyện và vòng ôm quyến luyến
Gánh hàng rong,
Tường rêu cũ bạc màu
Chúng nằm đó mà chẳng âu sầu 
Vậy mà tôi cứ tưởng!
Hoá ra, buồn, hay vui, đều do ở tâm mình.

Câu trả lời 
Tôi đã có
Bạn đâu?”

#lengoc
#nhacohainguoi #cumovacuyeudi #CMVCYD

Vì lý do đến Huế rất riêng nên mình xin cất lại trong một bài thơ ngắn. Dưới mỗi hình mình sẽ kể về từng điểm đến. Mong bạn sẽ có những kỷ niệm thật đẹp trên đất Huế nhé!

Nhân đây, mình cũng muốn cám ơn em Nhi, em Phương, em Ngọc – đều là những người theo dõi page này và trở thành những người bạn thật dễ thương, đã đón tiếp hai mẹ con mình bằng cả trái tim.

Mạng xã hội là ảo, nhưng tình cảm và những mối quan hệ nồng ấm là thật, rất thật nghen – động lực mạnh mẽ cho mình tiếp tục trang blog. Ôm hun thắm thiết các bạn của mình nè! :*

huế thương
Đây là ảnh mình chụp trong lăng Minh Mạng.
Theo Wiki, Lăng Minh Mạng còn gọi là Hiếu Lăng (孝陵, do vua Thiệu Trị cho xây dựng), nằm trên núi Cẩm Khê, gần ngã ba Bằng Lãng là nơi hội lưu của hai dòng Hữu Trạch và Tả Trạch hợp thành sông Hương, cách cố đô Huế 12 km. Lăng Minh Mạng được xây dựng từ năm 1840 đến năm 1843 thì hoàn thành, huy động tới mười nghìn thợ và lính.
Từ trung tâm thành phố đi đến lăng Minh Mạng bằng taxi hết khoảng 200 nghìn và mất chừng nửa tiếng. Khuôn viên của lăng rất rộng lớn (~18 ha).
“Trong khoảng diện tích được giới hạn bởi vòng La thành dài 1.750 m là một quần thể kiến trúc gồm cung điện, lâu đài, đình tạ được bố trí đăng đối trên một trục dọc theo đường Thần đạo dài 700 m, bắt đầu từ Đại Hồng Môn đến chân La thành sau mộ vua. Hình thể lăng tựa dáng một người nằm nghỉ trong tư thế thoải mái, đầu gối lên núi Kim Phụng, chân duỗi ra ngã ba sông ở trước mặt, hai nửa hồ Trừng Minh như đôi cánh tay buông xuôi tự nhiên.”
Những hoa văn được chạm trổ trên gỗ rất tinh tế và bắt mắt.
Từng chi tiết nhỏ từ nền gạch, cánh cửa, bức mành đều có sự kết nối với nhau hài hòa tạo nên một tổng thể đẹp mắt.
Lăng Minh Mạng là một điểm đến đẹp cho những ai yêu lịch sử và kiến trúc. Vì khuôn viên lăng rất rộng, phải đi sâu thật sâu mới đến chỗ chôn cất nhà vua.
Một góc chụp khác trong lăng Minh Mạng.
Những con đường bao quanh Đại nội Huế rất yên bình và xanh mướt. Cô bạn dẫn mình tới con đường này và giới thiệu đây là con đường phượng bay trong bài hát của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn đó! Người Huế chắc ai cũng biết đường này nên bạn cứ đến đây rồi hỏi hen! Mà bạn có đoán được là bài hát nào không? Chính là bài “Mưa hồng”. 

“Trời ươm nắng cho mây hồng/ Mây qua mau em nghiêng sầu/ Còn mưa xuống như hôm nào/ Em đến thăm mây âm thầm mang gió lên/…Này em đã khóc trời mưa đỉnh cao/ Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu/ Em đi về cầu mưa ướt áo/ Đường phượng bay mù không lối vào/ Hàng cây lá xanh gần với nhau…”
Đây là một góc Huế nhìn từ phòng khách sạn chỗ mình ở trên đường Trần Quang Khải, ngay trung tâm, gần khu phố Tây. Nhà cũ, nhà mới lộn xộn, nhưng đâu đó bức tranh lớn này vẫn mang một nét gì rất Huế.
Khách sạn chỗ mình ở rất đẹp, tiện nghi, ngay trung tâm, dịch vụ tốt, thức ăn ngon, nhân viên dễ thương, có khu spa với hồ zacuzzi rất tuyệt nữa. Hôm rồi mình đăng ảnh lên story đã có nhiều bạn nhắn tin hỏi nè. Đây là khách sạn Alba Spa Hotel nhen! Khách sạn này nằm trong tập đoàn Khoáng nóng Alba. Nếu bạn nào có nhiều thời gian ở Huế cũng có thể thử suối khoáng nóng Alba nhé, mình xem thông tin thấy khu này quy hoạch đẹp, gần gũi với thiên nhiên, ngoài khoáng nóng còn có cả zipline nữa, thích lắm. Hy vọng lần sau quay lại mình sẽ có dịp đến đây.
Như chúng mình vẫn biết, thêu là một ngành nghề truyền thống và vẫn được giữ gìn, phát triển ở Huế. Đây là tranh thêu 2 mặt giống nhau. Mình ngắm mãi không chán và thầm ngưỡng mộ những nghệ nhân thêu biết bao!
Toàn bộ trên này là tranh thêu nhé!
Đây cũng là tranh thêu.
Những chiếc nón lá được vẽ lên những bức tranh mềm mại trông duyên dáng hơn nhiều.
Hoa tai handmade được bán dọc những con đường ở Huế, trông như mảnh ghép của những bức tranh.
Gia đình cô bạn mình vẫn giữ nghề múa lân được truyền đến nay đã là 3 đời. Nghe kể, ông của cô ấy từng múa cho cung đình Huế. Hiện nay, nghề múa lân ở Huế vẫn được duy trì vì người Huế vẫn có niềm tin rằng lân sẽ mang lại sự may mắn, thịnh vượng nên nhà nào có đám cưới cũng nhờ đoàn lân đến biểu diễn.
Mình nhớ ngày bé mỗi lần nghe tiếng trống thùng thùng, kiểu gì cũng ùa ra xem cho bằng được. Những màu xanh, đỏ, vàng của đoàn lân lúc nào cũng bắt mắt và tạo sự phấn khích cho lũ trẻ.
Tất cả các mẫu đầu lân đều do gia đình cô bạn ấy tự làm.
Lần đầu đến Huế mình có cảm giác yên bình giống Chiang Mai. Cũng thành cổ, hàu nước, hàng cây… Nhưng ở Huế thì quen thuộc hơn nhiều.
Luôn có thể tìm thấy vòm cây như thế này khắp xứ Huế. Chất thơ của Huế có lẽ không chỉ nằm riêng rẽ trong từng tế bào mà còn bao phủ lên tất cả mọi thứ cơn gió đi qua.
Chùa Thiên Mụ – một nơi linh thiêng cho mọi người cảm giác bình yên. Mình không theo đạo nào, nhưng bước chân vào chùa liền thấy cuộc đời thật hiền lành.

Chợ Đông Ba là ngôi chợ nổi tiếng nhất ở Huế. Ăn xong bạn đừng quên dạo một vòng thăm chợ nhé!

Có bạn nào từng nghe bài hát này “Chiều trên phá Tam Giang” và giống như mình, thắc mắc không rõ phá Tam Giang trông ra làm sao và vì đâu bài hát bắt đầu bằng phá Tam Giang nhưng đoạn sau lại hát về Saigon không? Mình thắc mắc từ lâu nhưng chỉ là một câu hỏi thoáng qua chứ không tìm hiểu kỹ. Mãi đến khi thật sự đứng ở Đầm Chuồn – một phần của phá Tam Giang, mình mới search tìm tài liệu đọc, và tìm được 2 bài viết rất hay.

“Bài thơ mở đầu như một cuốn phim : phá Tam Giang nhìn từ trên trực thăng cho thấy cảnh vật tiêu điều, tan hoang, gây một ấn tượng não nề : thùy dương gẫy rũ, nhà cửa trốc nóc… Tất cả đều báo hiệu điều chẳng lành. Và cuộc giáp mặt của hai kẻ thù khởi đầu bằng một câu hỏi : Vì sao người tới đây ? Câu hỏi như quả bom dội ngược lại : Vì sao ta tới đây ? Người lính miền Bắc là hiện thân của tử thần : Ví dầu ngươi bắn rụng ta. Độc thoại hướng về kẻ địch, rồi hướng về người yêu nơi đô thị xa xôi.

Trước viễn ảnh của cái chết rùng rợn, không lối thoát, và trong cơn tuyệt vọng, người lính trẻ miền Nam tìm một nơi để cầu cứu, đó là tình yêu. Tình yêu xuất hiện đột ngột : Anh sực nhớ em. Kẻ lo sợ cái chết xảy ra trong một tương lai gần, bèn bám vào thời hiện tại ở một nơi khác, Giờ này được lặp lại năm lần như để chứng tỏ rằng chỉ có hiện tại của tình yêu mới có thể cứu vớt mình khỏi vòng vây của tử thần. Như thế trong độc thoại có tới hai hiện tại : hiện tại ở đây (phá Tam Giang) là khoảnh khắc mà người lính có thể chết đột ngột, và hiện tại ở xa (đô thị), nơi có người yêu, một hiện tại ngoài tầm tay, người lính bám vào cái hiện tại ở xa đó một cách tuyệt vọng. Tình yêu của người lính được bộc lộ trong một câu gồm vỏn vẹn ba từ : Nhớ bất tận. Sự mâu thuẫn giữa câu thơ rất ngắn và cái nghĩa của trạng từ (adverbe) bất tận có tác dụng gây xúc cảm.

Trong khi người lính nhớ bất tận người yêu, thì cô gái nơi đô thị cũng yêu chàng thắm thiết : Nghĩ tới anh, nghĩ tới anh / Cơn nghĩ tới không sao cầm giữ nổi. Trong tâm tư của cô gái, tử thần cũng đã len lỏi vào. Chết là ly biệt, là vĩnh viễn mất mát, vậy chết là một biến cố quá trầm trọng, tử thần có bộ mặt đáng ghê sợ, nên cô gái không dám gọi đích danh cái chết mà chỉ gọi là một điều hệ trọng vô cùng, khiến cô lo sợ. Tuy sống ở đô thị, xa chiến trường, nhưng lòng cô đầy lo âu qua sự lặp lại 14 lần động từ nghĩ tới. Và rồi trong cơn nguy khốn, người lính không còn ảo tưởng gì về tương lai của tình yêu nữa : Ôi tình yêu, bằng chứng huy hoàng của thất bại!””

Link full bài viết: https://www.google.com/amp/s/lieutruongvietvadoc.wordpress.com/2017/01/23/pha-tam-giang-noi-hen-voi-tu-than/amp/

Link full bài thơ của Tô Tùy Yên :https://www.thivien.net/Tô-Thuỳ-Yên/Chiều-trên-phá-Tam-Giang/poem-nG1cDDtkSpENS6F8nSBvjw

Có thể bạn thích