THƠ THẨN CHÚT CHƠI YÊU THƯƠNG CUỘC ĐỜI

Khi hai ta làm người già

30/12/2017

Khi hai ta lam nguoi gia

“Khi hai ta làm người già
anh trồng rau, tưới hoa, em hái quả
ăn cơm chan canh chua cá
cùng ngắm cây bàng đổ lá ngoài sân
em vẫn luôn miệng dạ, vâng, 
cười khúc khích như vẫn thời con gái…

anh ôm quyển sách, đọc lại
những câu chuyện bỏ dở ngày xưa,
những chuyện từng làm mắt em ướt mưa,
những chuyện anh chưa thấu hiểu…
những vết thương em cần anh xoa dịu
em giấu bao điều nhỏ xíu
trong ánh mắt lấp lánh nắng chiều kia?
nghĩ kỹ, cuộc đời thật weird
hồi trẻ chúng mình thức khuya lơ lắc
làm trò ngớ ngẩn vui sặc
cũng có đêm cứ để mặc nhau buồn
vậy mà vẫn yêu nhau luôn
tới giờ vẫn chưa chịu buông một phút
làm hai người già diễm phúc
giữ lại dạt dào cảm xúc trong nhau

anh sẽ đọc em thật sâu
sẽ yêu em lại từ đầu, em nhé!
em vẫn là em nhỏ bé
dụi ngực anh xin tấm vé tuổi thơ
mình làm hai kẻ mộng mơ
với mái đầu bạc phếch!”

-Lê Ngọc-

Có thể bạn thích