fbpx
THƠ THẨN CHÚT CHƠI YÊU THƯƠNG CUỘC ĐỜI

Mông lung

16/05/2020


Chuỗi ngày trống trải
Em đặt ra vạn câu hỏi cho mình
Rồi đi tìm lời giải
Suốt đêm thâu cho đến tận bình minh
Tán cây còn biết rung rinh
Lẽ nào trái tim không thể?
Chiếc lá trên cành buông rơi biết tìm về cội rễ
Mình về đâu giữa dao động cuộc đời?
Nếu mỗi ngày là một cuộc dạo chơi
Chúng ta đang tận hưởng hay gượng vui giống HỌ?
Liệu đem tất cả nỗi niềm ra bày tỏ
Cơ thể em có trở nên rực rỡ như bụi hoa dưới ánh nắng chiều không?
Anh – người dưng trong dòng hối hả người nghìn nghịt đông
Có muốn dừng lại ngắm bức tranh lặng lẽ này một chút?
Anh đã từng thử đếm tháng năm đơn độc lướt trên mặt đường bằng phút
Xem thời gian dài bao nhiêu dặm
Mình phải dừng bao nhiêu chặng
Mới đến được hôm nay?
Vận mệnh là thứ
Ta nắm được trong tay
Kể cả lúc bầu trời mây vần vũ?
Tương lai nào cho quãng đời đã cũ?
Mà khoan đã, đêm nay, nốc cạn mấy ly whisky sour mới đủ?

Em nhấc mình ra khỏi cơn say
Bleu de Chanel vương trên gối và đoạn suy nghĩ mông lung bỗng chốc biến thành ảo ảnh
Bữa brunch ai đó dọn lên chiếc bàn sắc cạnh
Cùng đống tài liệu dở dang
Những con số hiếm làm em hoang mang
Nhưng giấc mơ về anh trong những ngày dài miên man thì có thể!
Rồi em sẽ kể
Cho ai nghe
Sự hỗn độn dày thêm
Khi bên ngoài ô cửa sổ
Mưa nắng cứ thất thường?
Lẽ nào, ANH là ai-cũng-được
Bởi suy cho cùng
Em chỉ cần níu một người thương!”

/viết tặng em/

Có thể bạn thích