fbpx
SỐNG YÊU THƯƠNG CUỘC ĐỜI

Ngoại tình

19/07/2020

Chị – người phụ nữ mạnh mẽ, hy sinh cho gia đình, cáng đáng hầu hết những chuyện của đàn ông, làm kinh tế và yêu thương bản thân theo cách phù phiếm rất đàn bà. Cuộc hôn nhân 10 năm trải qua nhiều giai đoạn bấp bênh nhưng chị không thể ngờ có một ngày anh sa vào tình yêu với người phụ nữ khác. Anh chị ly thân.

Chị – người đàn bà với trái tim đàn bà. Yêu mù quáng, chọn sai người, biết rõ đàn ông ấy không xứng với mình mà vẫn cố chấp muốn thay đổi anh ta, cho đến khi phát hiện cha của hai đứa con mình thường thân mật với gái làng chơi mới ngậm ngùi nhận sai. Sự cay nghiệt của chị sau khi biết chuyện cũng rất đỗi đàn bà. Dứt khoát ly dị, cương quyết cấm con nhìn mặt cha.

Chị – người phụ nữ đẹp, hiện đại, tính tình phóng khoáng nhưng được nuôi dưỡng trong gia đình nề nếp. Chị yêu một người đàn ông nhưng không dám tiến tới. Chị cưới một người đàn ông khác. Mỗi lần giữa hai vợ chồng xảy ra mâu thuẫn, chị thường nghĩ về người mình yêu. Ngoại tình trong tư tưởng rồi lâu ngày dẫn đến chuyện ngoại tình thật, ly kỳ hơn phim. Chị thành thật với anh, hai vợ chồng chia tay bằng nụ hôn say đắm: “Mình yêu nhau mà, chỉ là yêu chưa đủ”.

Chị – người đàn bà trái nết, cương quyết bám theo người đàn ông mình yêu dù anh đã cưới vợ. Ngày vợ anh vào viện sinh em bé, chị ngủ lại nhà anh. Nửa năm sau, chị và anh đường đường chính chính sống bên nhau hạnh phúc. Giờ họ có 3 đứa con gái đáng yêu. Bạn bè thân của anh chúc mừng vì anh phải lấy chị mới là một đôi hoàn hảo. Chị vẫn tin mình đã đúng, dù với xã hội, chị sai rành rành.

Đó chỉ là một vài mẩu chuyện xảy ra quanh mình. Không phải cứ đàn bà giỏi, đẹp, yêu thương bản thân thì chồng không ngoại tình. Không phải cứ đàn bà bao dung thì chồng không ngoại tình. Không phải cứ đàn bà yêu chồng thì chồng không ngoại tình. Không phải cứ đàn bà được yêu thì không ngoại tình. Không phải hễ đàn ông và đàn bà ngoại tình đều dẫn đến kết cục tệ. Đã chẳng thể một lòng một dạ, đường ai nấy đi còn tốt hơn! Gặp và yêu người mới biết đâu còn tốt hơn! Sai_đúng, đúng_sai – đường ranh giới ấy mới mỏng manh làm sao!

Con người, trong hành trình đi tìm hạnh phúc, thật dễ mắc sai lầm. Chưa gặp đúng đối tượng đã vội kết luận đấy chính là hạnh phúc. Đang hạnh phúc nhưng cảm thấy chưa đủ đầy bèn tìm cách khoả lấp. Hạnh phúc quá lại cảm thấy bản thân đẹp đẽ như thiên thần rồi ghê sợ chính mình, cố tìm lấy một vết nhơ. Trong cuộc hôn nhân của hai người, vì một người loay hoay mà làm tình làm tội người kia. Xét cho cùng, cũng khó mà trách được.

Mình thấy thương cảm nhiều hơn với những người luôn phải cố tìm cách lấp đầy, thoả mãn bản thân, vì họ chẳng biết thế nào mới đủ. Họ – chẳng thể nào nếm được mùi vị hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng nên nhớ giùm cho, không phải ai trên đời cũng kiếm tìm hạnh phúc trọn vẹn đâu mà đôi khi người ta cảm thấy trọn vẹn khi và chỉ khi cuộc đời mình có thật nhiều vết khuyết. Chúng ta là ai mà dám thương cảm (hay thương hại) người khác? Còn người vì họ mà bị tổn thương ư? Mình mong rằng dù rằng ở đâu: điểm đầu (chọn gắn bó với một người), giữa (yêu tha thiết), hay cuối (tha thứ hay rời bỏ), nếu phạm sai lầm, họ vẫn có thể kiêu hãnh và kiên cường bước tiếp, vì họ hoàn toàn xứng đáng được hạnh phúc hơn là dày vò bản thân trong một mối quan hệ rỗng mục.

ĐÀN BÀ NHƯ EM

“Rồi em phải tập hững hờ đi em ạ
Bớt hy sinh, và toan tính cho mình
Để một ngày anh bất thình lình
Bảo rằng anh không còn yêu em nữa
Thì em sẽ điềm tĩnh nhìn anh chứ không té ngửa
Hỏi anh rằng anh đã chắc hay chưa?
Tình cảm nhất thời mát như một cơn mưa
Có đủ xoa dịu anh và cuộc hôn nhân bỏng rát?
Xin lỗi, em chỉ là người đàn bà đói khát
Tình yêu, và anh-của-những-ngày-đầu,
Làm sao giữ những lời trên môi đỏ mỏng như một quả dâu?
Bởi em còn phải dành lời từ đáy lòng sâu hát ru con mình ngủ.
Nếu anh nghĩ mười mấy năm vợ chồng là quá đủ
Thì mình chia tay! Dù lòng em đau và chưa hết bàng hoàng
Anh cứ đi, sống lại những ngày hoang,
Ôm trên tay cô nhân tình bé bỏng,
Đừng nhớ đến em của ngày son đầu óc mơ màng, trống rỗng,
Không bận nghĩ con và anh thích ăn gì,
Không giật mình tỉnh giấc đôi khi
Anh về khuya quên nhắn em ngủ sớm
Đàn bà như em vốn quen với nỗi đau mới chớm
Tự buộc chặt dây và tháo nút cho mình.
Nếu anh còn muốn nối lại ân tình
Thì em đây, trái tim vẫn đập và vòng tay dang rộng
Đàn bà như em chẳng có gì ngoài lòng dạ mênh mông
Làm dòng sông yên bình để anh tắm thêm lần nữa
Những lỗi lầm mình sẽ cùng sửa chữa
Nhưng em sẽ chỉ cùng anh sửa đúng một lần
Nếu không, em sẽ không thể tha thứ cho bản thân
Đã phí hoài tuổi xuân vì một người chẳng đáng!”

(Một bài viết tặng chị trong tập thơ nhỏ của mình – “Đành rằng giông bão lắm khi, cứ mơ và cứ yêu đi em à”)

Có thể bạn thích