KHÔNG CHỈ LÀ ĂN

Savouré – Chiếc tổ ấm áp của những con ong chăm chỉ

14/08/2019

1. Chúng tôi gặp anh Kh. – Giám đốc điều hành Kinh doanh, cũng là một thành viên trong Hội đồng quản trị của chuỗi cửa hàng Savouré Bakery – qua lời giới thiệu của một người bạn tại một trong những chi nhánh của Savouré nằm ở góc đường Trần Nhật Duật – Trần Khánh Dư.

Cửa hàng được xây dựng theo phong cách hiện đại với nhiều cửa kính ôm quanh và nội thất sử dụng màu xanh lá tươi mát theo tone màu chủ đạo trên logo Savouré. Một phần tư cửa hàng là những quầy kệ bày bán đủ các loại bánh từ bánh nướng tới bánh lạnh, từ vị ngọt tới vị mặn. Ba phần tư còn lại được sắp xếp làm chỗ ngồi cho khách đến ăn bánh, uống nước và thư giãn.

Chemise màu sáng đóng thùng. Giày tây kiểu cũ. Anh đón chúng tôi bằng nụ cười đôn hậu. Chúng tôi vừa ăn sáng vừa trò chuyện, bàn luận công việc vui vẻ. Anh hỏi thăm công việc của chúng tôi, đồng thời chia sẻ về công việc của mình.

Anh không biết làm bánh, cả những người đồng sáng lập Savouré cũng vậy; nhưng ai nấy đều thích ăn bánh và mong muốn làm ra những chiếc bánh ngon, nên đã tìm tòi, học hỏi, nghiên cứu ở khắp nơi. Có những hôm, anh ăn bánh cả ngày thay cơm, vì để tạo ra một loại bánh mới với mùi vị vừa ý, cứ chỗ nào có bán loại bánh đó hoặc loại tương tự anh đều mua về ăn thử, phân tích, ghi chú.

Tôi đặc biệt thích thú điểm này.

Savouré - Chiếc tổ ấm áp của những con ong chăm chỉ

2. Một lần kia bạn đến nhà tôi chơi, dẫn theo một đôi vợ chồng trẻ cùng một đứa bé tầm 4-5 tuổi. Anh chồng là người Nhật, chị vợ là người Việt, đứa bé có thể giao tiếp bằng cả hai ngôn ngữ Việt – Nhật nhưng rất ít nói, vì mải nghịch với mấy bạn chó, mèo trong nhà tôi rồi cười tủm tỉm một mình.

Hai anh chị có một căn tiệm nhỏ chuyên phục vụ cà-ri Nhật ở Saigon. Tiệm mở được vài năm nhưng không nhiều người biết vì anh Sh. không muốn đón tiếp những vị khách chỉ đua theo trào lưu nên không giới thiệu quán rộng rãi, chủ yếu là mọi người truyền tai nhau và tìm đến.

Câu chuyện về vợ chồng anh chị chủ tiệm tiệm cà-ri tôi sẽ kể bạn nghe vào dịp khác. Ở đây, tôi chỉ nhắc tới một chi tiết tôi thấy có sự liên quan tới câu chuyện về Savouré. Đó là khoảng thời gian trước khi mở tiệm cà-ri, hai vợ chồng anh Sh. đã trở về Nhật, ăn thử cà-ri ở các tiệm mà họ được giới thiệu, tiếp theo đó là một chuỗi-những-ngày-liên-tiếp-ăn-cà-ri-ngán-đến-tận-cổ. “Nhưng anh Sh. kiên trì lắm em ạ!”, chị Y. nói, “Ngày nào anh ấy cũng nấu thử, hai vợ chồng cùng ăn rồi phân tích chỗ nào chưa được ngon để sửa”.

3. Anh Kh. nói video clip chúng tôi quay lần này anh sẽ trình chiếu trong buổi lễ kỷ niệm 10 năm thành lập công ty, thay lời cám ơn và bày tỏ sự khích lệ với các bạn nhân viên đã đồng hành cùng Savouré suốt một chặng được dài, nên nội dung clip chỉ cần thật đơn giản nhưng đầy yêu thương, giống như câu slogan của Savouré là “Gửi trọn yêu thương”.

Chúng tôi không bắt tay vào việc ngay, phần vì vướng dự án khác chưa hoàn thành, phần vì tôi muốn dành thời gian suy nghĩ cặn kẽ về nội dung của video. Trước khi gặp anh, chúng tôi đã hình dung ra một video long lanh lóng lánh với sự tham gia của một vài người bạn có khuôn mặt xinh xắn làm diễn viên, đóng vai nhân viên của Savouré. Không phải chúng tôi chê gương mặt của các bạn. Chúng tôi e dè vì sự vụng về của các bạn trước ống kính máy quay sẽ làm hỏng những thước phim đẹp. Sau khi trò chuyện với anh, chúng tôi có một sự hình dung khác, nhưng thực sự chưa biết bắt đầu công việc như thế nào.

Cho đến khi chúng tôi đến thăm xưởng bánh.

4. Chị Th. – quản lý xưởng đón chúng tôi ở cửa ra vào và đưa chúng tôi đi tham quan xưởng. Chị không hề gây ấn tượng mạnh ở lần gặp đó. Không phải ở chị không có gì làm tôi chú ý. Đơn giản vì chị là một người ôn hòa, giản dị, không thiết làm gì để thể hiện mình trước người khác.

Chúng tôi thay dép, đội mũ che tóc đảm bảo hợp vệ sinh ở xưởng sản xuất, theo chân chị, lần lượt tham quan từng khu vực: nhào bột, cán bột, tạo hình bánh, nướng bánh, trang trí bánh, đóng gói. Bánh lạnh được làm ở một nơi khác nên ở đây thơm mùi bột, trứng, sữa, và mùi lò nướng. Chồng tôi ngày thường không thích ăn bánh nhưng cũng phải xuýt xoa.

Mọi người ở đây làm việc chăm chú. Tôi nghe vài tiếng cười vọng lại từ phòng bên cạnh nhưng lúc đẩy cửa bước vào lại không nghe thấy nữa. Đọng lại trong không gian ngào ngạt hương thơm là những gương mặt cười bẽn lẽn, cúi nhẹ, tránh ánh nhìn từ hai người lạ mặt.

Có vài người lớn tuổi, còn lại đều trẻ tuổi. Gương mặt họ bình thường thôi nhưng những đường nét trên gương mặt rất hiền. Họ nói sệt giọng miền Nam chất phác. Có một anh bị câm điếc bẩm sinh nên lúc tôi hỏi thăm, anh ấy chỉ cười rồi lại tiếp tục chăm chú chiên những vòng tròn donut sao cho vàng đều trong một chảo dầu lớn rồi vớt chúng ra, đặt trên từng khay xếp vào xe đẩy.

Tôi quan sát họ và liên tưởng đến những con ong.

5. Video chúng tôi thực hiện cho Savouré, sau cùng, là thước phim ghi lại một phần ngày lao động của những con ong chăm chỉ để làm ra những chiếc bánh ngon, nụ cười của cô bé nhân viên xưởng bánh lúc bê khay bánh từ lò ra, nụ cười của cô bé nhân viên tiệm bánh khi trao chiếc bánh ngon tận tay khách, nụ cười của những vị khách được thưởng thức những chiếc bánh được làm bằng tình yêu và sự tận tụy của mỗi cá nhân tại Savouré.

Dĩ nhiên, trong quá trình quay video, chúng tôi có can thiệp một đôi chỗ, như là di dời xe đẩy bánh từ bên trái sang bên phải, chiếu thêm đèn vào những góc thiếu ánh sáng, hay bảo cô bé nhân viên hãy cười tươi hơn nữa nha em; nhưng tuyệt nhiên không cố gắng biến anh thợ nhào bột thành một chàng diễn viên với gương mặt nhẵn nhụi, giúp anh thợ nướng bánh thu gọn vòng eo cho đỡ béo, hay xóa bớt lọn tóc xoăn lơ thơ trước trán cô nhân viên bán bánh ở cửa hàng.

Dù lễ kỷ niệm 10 năm thành lập Savouré Bakery đã qua rồi, chúng tôi vẫn muốn gửi đến tập thể Savouré những lời chúc tốt đẹp. Mong Savouré sẽ mãi là chiếc tổ ấm áp của những con ong chăm chỉ mà chúng tôi vô cùng khâm phục.

Có thể bạn thích